TichLuy.vn, mã giảm giá, khuyến mãi và hoàn tiền khi mua sắm

Giao Văn sầm mặt khẽ nói “Là lực lượng cảnh giới trên không của Hải quan”.

Tề Mặc ra lệnh cho Hoàng Ưng: “Tăng tốc độ, chúng ta cần giải quyết bên ngoài khoảng cách an toàn”. Hoàng Ưng vâng dạ rồi lập tức truyền lệnh cho thuộc hạ.

Mặc dù đám Tề Mặc có mối quan hệ với một số quan chức cấp cao và Bộ quốc phòng nhưng không có nghĩa quen biết tất cả mọi người. Bộ phận phòng không Hải quan tuy thuộc Bộ quốc phòng nhưng một khi anh công khai đột nhập vào lãnh địa của họ, họ có quyền tiêu diệt anh trước, báo cáo sau. Hơn nữa, dù Bộ quốc phòng nhận được tin, họ cũng không trực tiếp can thiệp. Dù sao đây cũng là lãnh thổ của bọn họ,có những sự việc không thể công khai thảo luận.

“Rốt cuộc các anh là ai? Nếu còn không khai báo danh tính, chúng tôi sẽ lập tức khai hỏa”. Giọng nói lạnh lùng không khoan nhượng truyền qua hệ thống liên lạc khiến Tề Mặc và Giao Văn bất giác nhíu mày.

Tín hiệu rada đột nhiên rung nhẹ. Đám Tề Mặc thấy màn hình rada hiển thị hệ thống phòng không trên mặt đất đã bắt đầu khởi động, đại bác tập trung về hướng này. Trên mặt biển, tàu tuần tra cũng lao về phía bọn họ, bộ phận nhắm bắn trên quân hạm hướng về đội máy bay đang tiến gần đến lãnh thổ Australia.

“Nhanh lên”. Giao Văn lên tiếng thúc giục. Còn lại hai chiếc máy bay vẫn chưa giải quyết xong, những máy bay khác đã bị khống chế đều giảm tốc độ tối đa, gần như giữ nguyên vị trí. Chỉ có hai chiếc máy bay vẫn không ngừng tiến về phía trước.

“Cảnh cáo, cảnh cáo. Có vật nguy hiểm tiến lại gần, có vật nguy hiểm tiến lại gần”. Bộ phận tự động dò tìm và máy quét trên máy bay Hoàng Ưng liên tục đưa ra thông báo. Đám Tề Mặc và Giao Văn đều nghe rõ qua hệ thống liên lạc.

“Lái qua bên đó”. Giao Văn đột nhiên ra lệnh. Chiếc máy bay của Giao Văn vốn đang dừng phía sau lập tức tăng tốc, lao đến chiếc máy bay chở hàng bay đầu tiên. Giao Văn cầm khẩu súng bắn tỉa loại mới nhất, chĩa ra ngoài cửa sổ nhắm thẳng vào cơ trưởng trên chiếc máy bay chở hàng đang hỗn loạn.

Pằng, một tiếng nổ nhẹ vang lên. Phát đạn từ khẩu súng của Giao Văn bay xuyên qua cửa sổ làm bằng chất liệu đặc biệt, trúng đầu tên cơ trưởng. Chiếc máy bay chở hàng lập tức rơi xuống dưới.

“Lão đại, khống chế thành công”. Chiếc máy bay đang rơi đột nhiên giữ thăng bằng rồi lại cất đầu bay lên cao. Giao Văn biết người của anh ta đã khống chế được chiếc máy bay chở hàng này.

“Toàn bộ máy bay chở hàng quay đầu”. Giao Văn truyền lệnh qua hệ thống liên lạc nội bộ. Máy bay của anh ta cũng quay về khu vực an toàn.

“Chúng tôi cảnh cáo lần cuối, chúng tôi cảnh cáo lần cuối”. Hải quan cảnh giới ở bên dưới cũng phát hiện, đội máy bay trên bầu trời đang tấn công lẫn nhau. Họ không hiểu chuyện gì xảy ra, đành lên tiếng cảnh cáo.

“Lui lại”. Tề Mặc lạnh lùng ra lệnh, Những chiếc máy bay chở hàng được khống chế đã quay về điểm tập kết, nơi Hồng Ưng chờ sẵn để chuẩn bị đưa đi Trung Đông. Trên không trung chỉ còn lại máy bay chiến đấu ngụy trang, đặc biệt chiếc cuối cùng vẫn tiếp tục lảo đảo lao về phía trước.

“Thông báo cho Hắc Ưng, đi tổng bộ điều một chiếc máy bay chiến đấu loại mới nhất, gặp nhau ở Trung Á”. Tề Mặc vừa theo dõi tình hình, vừa ra lệnh cho Bạch Ưng. May mà lúc sản xuất, người của hắn chế tạo thêm một chiếc máy bay nên bây giờ mới có thể bù vào chiếc bị nổ. Nhưng không thể hủy chiếc máy bay này vì trong tay hắn không còn hàng tồn. Đây cũng là nguyên nhân khiến Tề Mặc chưa thể bỏ đi.

Lô máy bay chiến đấu này vừa đắt tiền vừa có yêu cầu rất cao nên chỉ sản xuất theo đơn đặt hàng. Tề gia thừa tiền sẵn của, họ thường sản xuất thêm một chiếc để tự sử dụng. Do đó, Tề Mặc có thể hủy một chiếc máy bay, nhưng không thể hủy nhiều hơn.

“Chuẩn bị bắn”. Một mệnh lệnh lạnh lùng vang lên, Tề Mặc nhíu chặt lông mày. Đội bay của hắn nằm trong khu vực an toàn thì không sao, nhưng chiếc máy bay chiến đấu kia đã lọt vào phạm vi tập kích.

Một đường màu trắng bay thẳng lên bầu trời với tốc độ mắt thường không nhìn thấy, lao về phía chiếc máy bay trên không. Trên màn hình rada có thể thấy nó sắp bị bắn trúng, đột nhiên một vệt sáng loé lên. Một tiếng nổ lớn vang lên trong không trung. Chiếc máy bay của Hoàng Ưng bay đầu tiên kịp thời phát hiện điều bất thường liền phóng một quả tên lửa vào quả đạn pháo bay lên từ mặt đất, chặn đứng hiểm nguy.

Hoa lửa nổ bùng trong không gian, những tín hiệu lấm chấm như các vì sao phủ kín màn hình rada. Chứng kiến cảnh tượng này, sắc mặt của Tề Mặc và Giao Văn trở nên rất khó coi. Họ biết hành động đáp trả cuộc tấn công của hệ thống phòng phòng không Australia vừa rồi là một hành vi khiêu khích trắng trợn. Lúc này, các loại máy bay của phía Australia chuẩn bị cất cánh. Họ coi tất cả những chiếc máy bay trên không trung là kẻ địch.

“Tôi cho các anh mười giây. Nếu giải quyết không xong, tôi sẽ bắn tên lửa tiêu diệt các anh”. Tề Mặc cất giọng bá đạo, gửi thông điệp cuối cùng đến người của Giao Văn đang ở trên chiếc máy bay chiến đấu chưa khống chế thành công.

“Tề…anh…”. Giao Văn biết trong tay Tề Mặc không còn hàng dự trữ, lập tức hét lên. Nhưng nhìn vẻ mặt lạnh không thể lạnh hơn của Tề Mặc, Giao Văn nuốt những lời còn lại vào trong. Lúc này, tốt nhất không nên nghi ngờ quyết định và uy tín của Tề Mặc. Hắn dám ra lệnh hủy máy bay chiến đấu, tức là hắn đã có cách giải quyết hậu sự.

“Sáu giây, năm giây, bốn giây…”. Tề Mặc chậm rãi đếm ngược, tất cả mọi người không nhúc nhích, chỉ căng mắt chăm chú theo dõi chiếc máy bay chiến đấu đang đảo mạnh ở phía trước.

“Đối phương đã cất cánh rồi”. Bạch Ưng nãy giờ quan sát phản ứng của Hải quan Australia, quay lại báo cáo với Tề Mặc.

“Chuẩn bị quay lại”. Tề Mặc ra lệnh, tất cả những chiếc máy bay vẫn đang tạm dừng trên không trung lập tức quay đầu, bay thẳng hàng với máy bay của Tề Mặc, chỉ đợi hắn ra lệnh là tăng hết tốc lực rút lui.

“Còn ba giây nữa, máy bay chiến đấu sẽ tiến vào tầm bắn của đối phương”. Giao Văn lên tiếng, thần sắc anh ta căng thẳng vô cùng.

“Hai giây, một giây. Chuẩn bị…”

“Đã khống chế thành công, chúng tôi sẽ quay về ngay”. Đúng lúc Tề Mặc đặt tay lên nút bắn tên lửa, hệ thống liên lạc đột nhiên truyền đến tiếng nói gấp gáp và tiếng thở hổn hển. Chiếc máy bay chiến đấu phía trước đã quay đầu, bay về phía đội bay của Tề Mặc.

“Quay về”. Tề Mặc lạnh lùng ra lệnh.

Trong chốc lát, tất cả máy bay trên không trung lao nhanh về hướng ngược với lãnh thổ Australia. Cũng vào lúc này, đội máy bay của hải quan Australia đã cất cánh mà chưa kịp khai hỏa, trợn mắt nhìn đội máy bay xâm nhập trên bầu trời đột ngột quay đầu bay đi mất trong đúng giây cuối cùng.

“Đuổi…”. Hải quan Australia còn chưa kịp ra lệnh, họ bỗng nhận được mệnh lệnh từ Bộ quốc phòng và Cục an ninh quốc gia, yêu cầu họ rút quân ngay lập tức. Vì vậy, họ chỉ còn cách khoanh tay đứng nhìn đội máy bay đột ngột xuất hiện rồi nhanh chóng biến mất.

Trên máy bay, Tề Mặc tựa người vào thành ghế phía sau, tay siết chặt Ly Tâm. Hắn từ từ nhắm mắt, trên đùi hắn có cảm giác ướt rượt. Chiếc quần Âu đen của hắn ướt đẫm, từng giọt từng giọt chảy xuống sàn máy bay.

“Lão đại, chân lão đại…”

“Lão đại bị thương rồi”.

Tề Mặc lịm đi trong sự hỗn loạn. Lúc nhảy xuống chiếc máy bay chiến đấu, một viên đạn đã găm vào đùi hắn. Bao nhiêu năm không bị thương, hôm nay đúng là dịp hiếm có.

Họ bay xuyên đêm về Italy, trong tòa lâu đài của Giao Văn ở Italy. Ly Tâm chống tay lên cằm nhìn Tề Mặc đang nằm ngủ trên chiếc giường lớn. Cô chưa bao giờ nghĩ hắn sẽ bị thương. Sau một loạt hành động của ngày hôm qua và ngày hôm kia, Ly Tâm đánh giá Tề Mặc không phải con người bình thường. Nếu trên thế giới này tồn tại siêu nhân, Ly Tâm tin chắc Tề Mặc là một trong những người đó. Thế mà giờ đây siêu nhân lại bị thương, dù chỉ là một viên đạn găm vào đùi nhưng cũng đủ khiến Ly Tâm cảm thấy không thể tin nổi.

Ly Tâm vặn vẹo cái cổ đã cứng đờ. Cô tỉnh giấc sau khi máy bay về đến Italy. Cô tròn mắt chứng kiến cảnh Lập Hộ rạch đùi hắn gắp ra viên đạn và cho hắn uống thuốc giải độc số không năm. Tề Mặc vẫn giữ bộ mặt bình thản như thường lệ, đến lông mày của hắn cũng chẳng nhíu lại. Ly Tâm không thể không khâm phục sức chịu đựng của hắn.

Nhìn bàn tay Tề Mặc nắm chặt tay mình, Ly Tâm bất giác sờ mũi. Đến khi tỉnh dậy, cô vẫn nắm tay Tề Mặc. Do đó cô không thể không thừa nhận, Tề Mặc dùng hành động của cô đáp trả cô. Bàn tay to lớn của hắn bóp chặt tay cô, không thể nhìn rõ hai bàn tay một lớn một nhỏ này là ai nắm ai nữa. Có điều Ly Tâm thấy mệt quá. Cô không thể động đậy, không thể đi chỗ khác, toàn thân cứng đờ.

“Đây là thuốc uống bây giờ, cô mau cho lão đại uống đi”. Lập Hộ đột ngột lên tiếng phá vỡ không khí yên tĩnh. Ly Tâm chưa cần quay lại, thuốc đã được đưa vào tay cô.

“Sao vẫn phải uống?”. Nhìn lọ thuốc nước trong tay, Ly Tâm hơi nhíu mày. Tề Mặc mỗi tiếng uống một lần, đã uống sáu tiếng, hắn vẫn tiếp tục uống sao?

Lập Hộ vừa kiểm tra vết thương của Tề Mặc vừa giải thích: “Bởi vì lão đại hít một lượng không nhỏ độc số không năm, vì vậy cần mỗi tiếng đồng hồ uống thuốc một lần. Uống liền tám tiếng mới có thể hoàn toàn loại bỏ độc tố khỏi cơ thể”.

Ly Tâm nhướng mày, nhìn Tề Mặc đang ngủ say,nhận lọ thuốc. Cô đột nhiên hỏi: “Lô hàng thế nào rồi?” Ly Tâm gần như đánh cược cả mạng sống để lấy lại đống vũ khí đó, dù sao cũng nên tỏ ra quan tâm một chút.

Lập Hộ mỉm cười: “Văn lão đại đích thân đưa hàng đi Trung Đông rồi. Nếu còn xảy ra vấn đề gì, không cần cô ra oai, đến lúc đó lão đại cũng sẽ giải quyết anh ta”. Nói xong Lập Hộ dọn số thuốc thừa rồi đi ra ngoài.

Ly Tâm gật đầu,thảo nào chẳng thấy bóng dáng Giao Văn, hóa ra anh ta đi thẳng đến Trung Đông. Tốt nhất anh ta đừng để xảy ra sự cố. Nếu lại có chuyện cần tìm đến Tề Mặc, cô lại bị đưa vào chỗ nguy hiểm. Đến lúc đó không cần Tề Mặc động thủ, cô cũng sẽ xơi tái Giao Văn trước.

Thấy Tề Mặc vẫn ngủ say, Ly Tâm nhún vai. Lại là cô cho Tề Mặc uống thuốc, không biết có bác sĩ như anh ta để làm gì. Ly Tâm vẫn rút ống hút nhựa ở bên cạnh đưa vào miệng Tề Mặc. Cô đổ thuốc nước vào ống hút rồi cúi đầu ngậm một đầu ống hút, thổi thuốc vào miệng Tề Mặc.

Độc tố số không năm có tác dụng phá hoại thần kinh con người. Lượng độc tố lọt vào cơ thể Tề Mặc sau khi phát tán không đến nỗi khiến hắn mất mạng, cơ thể hắn cũng khỏe kinh người, chỉ ngủ say, Ly Tâm cạy mãi mà miệng hắn không mở ra. Bất đắc dĩ, Ly Tâm đành phải tìm ống hút nhét vào miệng hắn để đút thuốc. Lúc đó Lập Hộ còn trêu: “Tôi tưởng cô sẽ cho lão đại uống thuốc thuốc bằng phương pháp hô hấp nhân tạo”.

Ly Tâm liếc Lập Hộ đầy khinh bỉ. Bây giờ là thế kỷ hai mươi mốt, thứ gì chẳng có. Nhân loại phát triển đến ngày hôm nay, cao cấp hơn động vật ở chỗ biết sử dụng công cụ. Nếu việc cỏn con này cũng phải dùng đến bản thân, có lẽ nhân loại sẽ thoái hóa về thời kỳ vượn người mất.

Ly Tâm đang định coi thường Lập Hộ thêm phát nữa thì Tề Mặc đột ngột mở mắt, đối diện với đôi mắt lạnh lùng của Tề Mặc, khiến Ly Tâm liền bị mắc nghẹn ở cổ họng. Cô ngậm thuốc của Tề Mặc, nhổ ra không được, nuốt vào cũng không xong.

Tề Mặc đảo mắt nhìn xung quanh, lãnh đạm chau mày. Hắn ném chiếc ống hút nối giữa miệng hai người sang một bên rồi giơ tay kéo gáy Ly Tâm xuống và phủ miệng lên đôi môi đỏ mọng của cô.

Ly Tâm ngây người. Cô còn chưa kịp đẩy hắn ra, thuốc trong miệng đã bị hắn mút hết. Sau khi hút hết thuốc trong miệng Ly Tâm, Tề Mặc nhấc cổ Ly Tâm lên, không hề có ý sàm sỡ với cô.

Ly Tâm nhướng mày. Đây là nụ hôn đầu của cô. À quên…không đúng, nụ hôn đầu đã bị Tề Mặc cướp mất lúc ở trên máy bay. Có điều cô mà nói chuyện này với Tề Mặc, chắc chắn cô sẽ bị hắn tung một chưởng bay người. Tề Mặc sao có thể quan tâm đến chuyện này? Đến cô còn chẳng quan tâm nữa là. Ly Tâm rõ hơn ai hết, hắn không phải loại người hạ lưu.

“Bỏ tôi ra”. Bị Tề Mặc xách cổ áo treo trên đầu hắn. Ly Tâm trợn trắng mắt nghiến răng nói. Lần này là cô cứu hắn, cô có quyền hung hăng.

Tề Mặc không thay đổi sắc mặt. Hắn ấn đầu Ly Tâm xuống, khiến cô nằm đè lên ngực hắn. Sau đó hắn ôm chặt Ly Tâm vào lòng.

“Bỏ tôi ra, tôi không muốn ngủ”. Ly Tâm ngủ liên tục hơn một ngày, bây giờ cô tỉnh táo hơn bao giờ hết, cô không muốn đi ngủ. Bị Tề Mặc ôm chặt, Ly Tâm bất giác giãy giụa, miệng kêu gào.

“Tôi không hỏi cô”. Giọng nói lạnh lùng của Tề Mặc vang bên tai Ly Tâm. Ly Tâm lập tức ngậm miệng, ngẩng đầu nhìn lên cằm hắn. Ly Tâm than trời, sao cô có thể quên bản tính độc tôn của Tề Mặc, hắn nghĩ đến cô mới là chuyện lạ.

Nằm trên ngực Tề Mặc, cảm nhận bàn tay của hắn đang vuốt tóc cô, vừa theo quy luật vừa dịu dàng. Tuy so với người khác vẫn hơi nặng tay, nhưng đối với một người có sức mạnh như Tề Mặc, đây tuyệt đối là động tác nhẹ nhàng. Nghe nhịp tim đập bình ổn và mạnh mẽ trong lồng ngực hắn, cảm nhận được cơ bắp rắn chắc của hắn, Ly Tâm bất giác bị thu hút. Cô sờ lên bộ ngực trần của Tề Mặc, cảm nhận sức mạnh tổng hợp ở đó, Ly Tâm có chút cảm khái. Làm thế nào mới tạo ra một thân hình cường tráng như Tề Mặc, nếu cô cũng có thì tốt quá. Đến lúc đó cô sẽ chẳng sợ Tề Mặc, mà sẽ tung nắm đấm vào mặt hắn, xem ai sợ ai.

“Cô muốn thưởng gì?” Tề Mặc đột ngột mở miệng. Ly Tâm sững người trong giây lát. Hiếm có dịp Tề Mặc chủ động nhắc đến chuyện thưởng cho cô, Ly Tâm liền ngẩng đầu nhìn cằm hắn, miệng cười hỉ hả: “Anh biết rồi còn gì? Lần này đủ thành ý chứ?”

Trước đó, Tề Mặc nói Ly Tâm không có thành ý, chỉ tình cờ cứu hắn nên không có công lao gì. Lần này tuy Ly Tâm bị Lập Hộ đẩy xuống chứ không phải cô tự nguyện nhưng trên thực tế, cô cũng hơi muốn cứu hắn. Hơn nữa, tình huống vô cùng nguy hiểm nên coi như cô lập công lớn.

“Đổi thứ khác”. Tề Mặc vẫn lãnh đạm nói.

Ly Tâm thất vọng trợn trắng mắt nhìn hắn. Hắn thừa biết cô chỉ có một nguyện vọng duy nhất là tìm tung tích của Tùy Tâm, tại sao lần nào cũng cò kè với cô chứ? Ly Tâm bất giác tức tối hỏi: “Tại sao? Lẽ nào mạng sống của anh không đủ để đổi lấy tung tích của Tùy Tâm?”

Tề Mặc đáp: “Chỉ vì tung tích của cô ta, cô mới liều mình cứu tôi?”. Giọng hắn hạ xuống đến không độ.

Ly Tâm sờ mũi: “Cũng không hẳn như vậy. Ở vào hoàn cảnh đó nếu tôi có thể cứu, tất nhiên tôi sẽ cứu rồi. Tôi đâu có nghĩ ngợi nhiều. Tề lão đại, anh rộng lượng tha cho Tùy Tâm có được không?”. Ly Tâm giở chiêu nũng nịu, nhưng cô không biết có tác dụng với Tề Mặc hay không.

Tề Mặc thấy những lời nói của Ly Tâm là thật lòng. Hắn vỗ nhẹ lên đầu cô, ngữ khí đỡ băng giá đi nhiều: “Tôi có thể hứa sẽ không lấy mạng cô ta”

0 nhận xét:

Post a Comment

 
Top