Ly Tâm liền tươi cười nhìn Tề Mặc. Trên người cô vẫn mặc bộ đồ cái bang tua rua rách nát. Lúc mới thấy Ly Tâm từ trên máy bay bước xuống, đôi mắt Tề Mặc hơi nheo lại, Ly Tâm mới phát hiện cô còn chưa thay quần áo tử tế. Lúc đó, Ly Tâm toát mồ hôi lạnh, đúng là sơ suất nghiêm trọng. Tưởng rằng sự xuất hiện của mấy người cảnh sát khiến Tề Mặc quên mất vụ này, bây giờ thấy Tề Mặc nhìn mình bằng ánh mắt không tán thành, Ly Tâm chỉ còn cách cười lấy lòng.
Tề Mặc nhíu mày nhìn Ly Tâm một hồi, đột nhiên nắm lấy tay Ly Tâm nhìn vết xước trong lòng bàn tay cô: “Đây là bản lĩnh của cô?”.
Ly Tâm giật mình trước câu hỏi của Tề Mặc. Nhìn vẻ lạnh lùng trong ánh mắt và nộ khí tỏa quanh người hắn, Ly Tâm ngớ người ra, hỏi: “Ý anh là gì? Tôi đã giúp anh một việc lớn. Không thưởng cho tôi thì thôi, anh còn tức giận gì chứ?”.
Nghe Ly Tâm nói vậy, Lập Hộ đứng sau Tề Mặc liền nhìn lên trời. Hồng Ưng vốn đang sầm mặt thấy vậy bất giác lắc đầu, đứng chếch đối diện Ly Tâm, dùng khẩu hình nói gì đó với cô. Thấy Lập Hộ và Hoàng Ưng từ trước đến nay chỉ nghe lời Tề Mặc, chẳng coi ai ra gì nhưng bây giờ lại đối xử với Ly Tâm như vậy, Giao Văn bật cười ha hả.
Sau khi nhìn ra Hoàng Ưng nói gì, trán Ly Tâm toát mồ hôi. Thần sắc Tề Mặc càng lạnh lùng, hắn siết tay Ly Tâm mạnh hơn. Ly Tâm liền ngay lập tức tỏ vẻ đáng thương, cô giơ tay ra trước mặt Tề Mặc: “Bà già đó hành động nhanh quá. Lão đại, tôi vì anh mới bị thương đấy”.
Nếu Hoàng Ưng không nhắc nhở, Ly Tâm thật sự không biết Tề Mặc muốn hỏi đến vết thương của cô. Tên Tề Mặc này biết quan tâm người khác? Ly Tâm cảm thấy trời đổ mưa vàng còn thực tế hơn, mặc dù hiện thực đang bày ra trước mắt cô.
Tề Mặc vẫn vô cảm trước bộ dáng đáng thương của Ly Tâm, đáy mắt hắn lóe lên tia lạnh lẽo. Hắn đột ngột vặn mạnh cổ tay Ly Tâm, khiến cô đau đến mức kêu thét lên.
“Một bà già mà cô cũng không có bản lĩnh đối phó, còn để bị thương. Cô giỏi thật đấy”. Tề Mặc vốn đã tức giận, nghe Ly Tâm nói vậy, hắn liền bộc phát cơn giận dữ, càng bóp mạnh tay Ly Tâm.
Ly Tâm vốn không nghĩ Tề Mặc quan tâm đến vết thương của cô nên mới kinh ngạc khi được Hoàng Ưng nhắc nhở. Trước bộ dạng giận giữ của Tề Mặc, Ly Tâm ngược lại không cảm thấy ngạc nhiên nữa. Nếu Tề Mặc dịu dàng an ủi hoặc ôm cô vỗ về, chắc chắn Ly Tâm sẽ tưởng trời đất đảo lộn. Nhìn vẻ mặt Tề Mặc lúc này, Ly Tâm thở phào nhẹ nhõm. May mà Tề Mặc vẫn là Tề Mặc, không đến nỗi khiến cô bị shock.
“Tại tôi không để ý, không biết bà ta giẫm lên tay”. Ly Tâm đột nhiên cảm thấy khả năng chịu đau của cô tăng lên nhiều. Bị Tề Mặc vặn tay như vậy, không biết là đau quá hóa đơ hay là bị làm sao, nhưng cô không còn đau đớn như trước.
Sắc mặt Tề Mặc càng tệ hơn. Hắn chậm rãi nhả từng tiếng: “Không chú ý? Cô dám nói câu không chú ý với tôi. Tai cô, mắt cô để làm gì hả?”.
“Tôi…tôi…”. Thấy vẻ mặt Tề Mặc lạnh đến mức đáng sợ. Ly Tâm lắp bắp mãi cũng không thể thốt ra lời. Trước khi hiểu ý của Tề Mặc, cô nghĩ mình nên giữ im lặng thì hơn.
Nhìn bộ dáng giả bộ oan ức của Ly Tâm, Tề Mặc càng cảm thấy lửa bốc trên đầu. Hắn vung tay ném mạnh Ly Tâm sang một bên, cất giọng đanh thép: “Hãy nhốt cô ta vào Nhà tù đen”.
Cả người Ly Tâm bị quăng về phía Lập Hộ. Lập Hộ liền giơ chân chặn sau lưng Ly Tâm, giúp cô khỏi ngã xuống đất. Tề Mặc chỉ vị một chuyện cỏn con mà đã ra lệnh đưa cô đến trại tập trung của Giao Văn. Ly Tâm lập tức hét lớn, bất chấp cơn giận dữ của hắn: “Tôi không đi, đến đó tôi sẽ toi mạng mất”.
“Toi mạng? Cô còn biết là toi mạng? Nếu cô vài lần không chú ý như vậy, thì dù không đi Nhà tù đen, cô cũng sẽ đi đời. Đưa cô ta ra ngoài, ngày mai giải đi cho tôi. Có chết cũng không thể làm mất mặt tôi”. Tề Mặc hình như thật sự muốn nổi cơn lôi đình, không cho Ly Tâm cơ hội giãi bày.
Ly Tâm biến sắc, định xông lên tranh cãi với Tề Mặc. Lập Hộ đứng đằng sau giữ chặt lưng áo Ly Tâm rồi kéo cô xềnh xệch ra ngoài, mặc cho cô phản kháng.
Giao Văn bất giác mỉm cười. Hóa ra nguyên nhân khiến Ly Tâm muốn đi xem Nhà tù đen là do Tề Mặc từng uy hiếp cô.
“Thật là phí phạm nhiều năm trong nghề lại còn có chút danh tiếng của cô, sao cô chẳng học được cách trông mặt đoán hình lời gì cả. Lúc này cô tranh cãi với lão đại làm cái gì?”. Lập Hộ nhanh chóng kéo Ly Tâm ra ngoài cửa, đến nơi không có người, anh ta thả Ly Tâm ra, nhìn cô bằng ánh mắt bất lực.
Ly Tâm chau mày đáp: “Tôi có tranh gì đâu. Tôi chẳng làm sai điều gì. Tại sao anh ta lại bắt tôi đi Nhà tù đen? Anh ta dựa vào cái gì chứ?”.
Trước vẻ mặt tức tối của Ly Tâm, Lập Hộ lắc đầu giải thích: “Cô chẳng hiểu gì cả? Cô không biết trên chốn giang hồ, không chút ý là rất dễ bị mất mạng hay sao. Hôm nay cô may mắn đi cùng Giao Văn nên đối phương không dám làm gì cô. Nếu sau này lão đại hoặc người nào khác không ở bên cạnh cô, một khi không chú ý cô sẽ có kết cục như thế nào? Nếu những người gây chuyện với cô hôm nay là kẻ thù của cô, muốn lấy mạng cô, liệu cô có còn cơ hội đứng đây hay không? Nếu gót giày giẫm xuống tay cô đổi thành dao hay là súng, cô thử nói xem kết cục sẽ như thế nào? Ba từ ‘không chú ý’ tuyệt đối không được tồn tại trong thế giới của chúng tôi”.
Lập Hộ hắng giọng rồi nói tiếp: “Những người sống trong thế giới hắc đạo như chúng tôi cần luôn thận trọng, luôn dè chừng. Mắt nhìn sáu hướng, tai nghe tám phương còn chưa đủ, lúc nào cũng tâm niệm cần cẩn thận, cẩn thận hơn nữa. Không chú ý? Nếu chúng tôi không chú ý, không biết chết bao nhiêu lần rồi, thế mà cô lại có thể bất cẩn như vậy”.
Ly Tâm ngây người nghe Lập Hộ nói một hơi dài. Cô chưa từng nghĩ đến chuyện này bao giờ, cuộc sống trước đây của cô không cần thận trọng đến mức đó. Thấy Ly Tâm sững người, Lập Hộ bất giác thở dài: “Hôm nay lão đại tức giận, lên tiếng dạy bảo cô cũng chỉ muốn tốt cho cô mà thôi. Nếu đổi lại là người khác, liệu lão đại có nổi trận lôi đình hay không? Tôi còn tưởng cô là người thông minh, không ngờ cô lại hồ đồ như vậy”.
Ly Tâm vốn vô cùng tức giận, nghe Lập Hộ nói vậy, cô bình tĩnh lại cắn răng không lên tiếng. Lập Hộ lắc đầu: “Con người lão đại không quan tâm đến người khác, cũng không biết cách quan tâm người khác. Nhưng lão đại tuyệt đối không tệ bạc với người của mình. Tôi tưởng cô đi theo lão đại một thời gian, ít nhất cũng biết tính lão đại”.
Ly Tâm bóp trán, nói khẽ: “Dù tôi có làm sai, lão đại cũng không thể bắt tôi đi Nhà tù đen. Làm vậy khác nào muốn lấy mạng tôi?”.
Lập Hộ mỉm cười: “Đó chẳng qua là lão đại giận quá thôi. Cô có bản lĩnh vượt qua Nhà tù đen hay không, trong lòng lão đại biết rõ hơn ai hết. Lần này lão đại chỉ là cảnh cáo cô mà thôi. Lão đại muốn cô sau này chú ý, làm gì cũng không được chủ quan.
Có điều bắt cô đi Nhà tù đen không phải muốn lấy mạng cô. Nhà tù đen là nơi rèn luyện con người. Nếu cô có thể rời khỏi nơi đó bình an, ba từ ‘không chú ý’ cả đời sẽ không còn liên quan đến cô nữa. Dù sau này cô có gây chuyện với người không nên gây chuyện, hay có kẻ nào đó muốn dùng cô tính sổ với lão đại, thì phải xem hắn có năng lực tiêu diệt cô hay không. Đi Nhà tù đen chỉ tốt cho cô mà thôi. Dù lão đại và chúng tôi có ở bên cạnh bảo vệ cô, cũng không thể bằng cô rèn luyện bản lĩnh tự bảo vệ mình”.
Ly Tâm nghe xong liền chớp chớp mắt, liếcnhìn Tề Mặc lúc này đang chay mày nói chuyện với Giao Văn trong phòng, một lúc sau cô nhướng mày cười: “Bảo vệ tôi? Hình như kể từ lúc gặp lão đại, toàn tôi cứu anh ta thoát chết”.
Lập Hộ lắc đầu cười: “Biết rồi. Cô là phúc tinh của lão đại và của chúng tôi, được chưa? Để tôi kêu người đưa cô đi nghỉ ngơi”.
Ly Tâm biết không có mệnh lệnh của Tề Mặc, Lập Hộ tuyệt đối không dám làm theo ý mình. Cô liền vui sướng nói: “Tôi còn chưa ăn cơm nữa. Ba bữa sáng trưa tối chưa có gì vào bụng”.
Lập Hộ không biết nói gì: “Ý cô là Giao Văn lão đại không cho cô ăn cơm?”. Nhìn vẻ mặt rạng rỡ của Ly Tâm, anh ta liền vẫy tay gọi người đến: “Cơm nước đã chuẩn bị cho cô từ lâu rồi. Người phụ nữ chỉ biết đến ăn, không hiểu lão đại thấy cô đặc biệt ở điểm nào?”.
Ly Tâm cười híp mắt nhìn Tề Mặc ngồi trong phòng một cái. Sự việc ngày hôm nay coi như xong. Cô thấy Tề Mặc và Lập Hộ nói đúng, là cô quá bất cẩn. Vận may cũng sẽ có ngày dùng hết, sau này cô cần phải dựa vào bản lĩnh thực sự và hành động cẩn thận hơn mới được.
Subscribe to:
Post Comments (Atom)


0 nhận xét:
Post a Comment